GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Gửi con, mùa Trung Thu

Đăng lúc: 25/09/2020 09:30 (GMT+7)

 minh hoa Trung thu 2142-01.jpg

Tranh minh họa của Mai Huyền.

Mấy ngày nay, ông ngoại loay hoay với mấy cái lồng đèn tự làm cho mấy đứa cháu yêu quý là các con đó. Nào vót tre, hồ dán, giấy màu xanh đỏ... Nhìn dáng ông ngồi tựa vào vách, ngắm nghía mấy cái lồng đèn cỏn con xinh xắn, mẹ lại nhớ một thuở chưa mấy xa. Vẫn thế, cứ gần đến tết Trung Thu, bạn bè của mẹ tụ tập hăng hái lắm, hết tự tay làm lồng đèn, đầu lân, ông địa, rồi rủ rê tập tành múa lân, gõ trống inh ỏi xóm làng.

Thở dài, ngoại bảo mẹ, chiếc lồng đèn bằng nhựa màu đỏ có pin có nhạc mà mẹ mua về cho con trông đẹp, hấp dẫn thế nhưng ông không thích. Thế mà trẻ con xóm này đứa nào cũng nằng nặc đòi ba mẹ chúng mua cho bằng được. Nhấp chén trà xanh, ngoại nói rồi chẳng mấy ai ngồi làm lồng đèn tre nữa. Đèn ta không mấy đứa trẻ nào thích chơi. Cả tuần trước ông đã tự làm hai cái đèn hình bánh ú, thắp nến lên cho hai con chơi. Thế mà, hai chị em con chỉ chơi mươi phút rồi bỏ đó, đòi đèn có pin sáng lấp lánh, có nhạc rộn ràng vang lên... Ông ngoại cười bảo vậy. Mẹ biết ông vừa yêu vừa buồn...

Mẹ hiểu nỗi buồn của ngoại. Thế rồi nỗi buồn ấy lại lây sang mẹ. Bởi mẹ cũng đã từng loay hoay mỗi mùa Trung Thu, rằng mua cho các con thứ bánh nào để nhâm nhi dưới ánh trăng vàng? Ngoài đường phố, trong siêu thị, chỗ này chỗ kia biết bao nhiêu lồng đèn, mặt nạ, đầu lân, bao nhiêu bánh trái đủ thứ lung linh sắc màu hấp dẫn con trẻ. Mẹ lại nhớ đến những chiếc kẹo ú bà ngoại làm ngày xưa, chỉ bột sắn với đường bát đen mà sao nó dẻo và thơm ngon quá. Chỉ mâm cỗ trung thu có vài trái cây trong vườn nhà quen thuộc mọi ngày như ổi, chuối, quýt... mà sao bạn bè trang lứa với mẹ ngày xưa háo hức trông chờ phút giây phá cỗ dưới ánh trăng vàng rộn rã niềm vui? Biết bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa gian khó chợt ùa về. Tết Trung Thu thường là khoảng đầu năm học mới, bài vở chưa nhiều nên mẹ cùng bạn bè thỏa thích chơi đùa. Chưa tối, chỉ trong ánh chiều chạng vạng, đã thấy bọn trẻ con trong xóm tụm năm tụm bảy la lối om xòm, loay hoay với trống, với lân, với cây đuốc chuẩn bị cho buổi tối đi múa lân khắp xóm, khắp thôn, lũ lượt bày ra trên khoảng sân trước nhà, vui lắm. Để khi ông trăng tròn vành vạnh bắt đầu nhô lên khỏi ngọn tre đầu làng, đám trẻ rước đèn quanh làng rồi kéo ra cả đường cái lớn để long nhong với gió với trăng. Trong âm thanh tiếng trống rộn ràng, đứa nào đứa nấy cũng háo hức, say mê, vừa đi hối hả vừa hát: Chiếc đèn ông sao, sao năm cánh tươi màu. Cán cây rất dài, cán cao quá đầu, em cầm đèn sao em hát vang vang... Tùng rinh rinh

Hôm nay, mẹ dắt hai con đi dọc phố, vô vàn những gam màu đỏ từ những chiếc lồng đèn và hộp bánh Trung Thu, như chợt thấy tuổi thơ của mẹ chỉ còn lại trong góc khuất tâm hồn. Hai con của mẹ vẫn háo hức với những món hàng hiện đại, được bày biện khá bắt mắt. Tuổi thơ của mẹ nhọc nhằn nhưng có nhiều kỷ niệm ngộ nghĩnh như mẹ đã từng kể các con nghe, đặt biệt vẫn giống các con thế này trong một cái Tết tuổi thơ đặc biệt nhất - Tết Trung Thu. Ngày 15 tháng 8 âm lịch được xem là ngày đẹp nhất trong năm, là “ngày lành” để tế Thần Mặt trăng. Vì thế trẻ con rất yêu thích và sau này thành ngày Tết của trẻ thơ. Mẹ lại nhớ Trung Thu năm hai con còn học mẫu giáo, mẹ kể về chuyện cây đa, chú Cuội, chị Hằng, ánh mắt thơ ngây của các con mẹ chẳng bao giờ quên... Rồi sau đó cu Bin thắc mắc: Mẹ ơi! Trung thu đẹp lắm nếu... cúp điện mẹ nhỉ, vì mới thấy ông trăng tròn sáng lắm, phải không mẹ? Nhớ đến mà mẹ buồn cười, vì bây giờ, Trung Thu ở phố thì thấy xe đi nườm nượp, đèn điện sáng choang. Lại nhớ Trung Thu ngày xưa trơ trọi trên trời ông trăng tròn vạnh vạnh, sáng trong cả khoảng trời.

Tất cả rồi sẽ qua đi, các con ngày một khôn lớn. Chỉ có tuổi thơ trong veo sẽ ở lại trong ngăn kéo ký ức của các con sau này lớn lên. Chiếc lồng đèn tre ông ngoại làm, dẫu không có tiếng nhạc, có pin sáng loáng. Mẹ sẽ thắp lên ngọn nến trong cái lồng đèn đó, các con sẽ cầm đi chơi với ngọn nến ấm áp, tỏa sáng dịu dàng. Các con cứ làm theo lời mẹ đi, rồi sẽ thấy biết bao điều kỳ diệu, như những món “đồ chơi ngoại đã làm cho các con, nào chiếc kèn quấn bằng lá chuối, nào con heo, con gà ông nặn bằng đất sét... mà các con đã xem ngoại làm, ngoại “bày trò chơi với các con. Rồi mẹ sẽ kể nhiều chuyện thú vị nữa từ những kỷ niệm ngày Trung Thu của ông ngoại, của mẹ, hẳn các con sẽ thích thú cho mà xem, như những câu chuyện ông ngoại, mẹ đã kể cho các con nghe.

Mẹ hiểu các con đang thiếu và đủ cái gì? Mẹ sẽ cố gắng bù đắp hài hòa cho các con thương yêu. Mong sao niềm vui các con cũng như bao đứa trẻ khác thật đầy đủ ý nghĩa mỗi dịp Trung Thu về.

Thảo Nguyên

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1