GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Viết cho mùa Thu

Đăng lúc: 11/09/2020 08:00 (GMT+7)

 2138 Viet cho mua thu.jpg

Tranh minh họa của Mai Huyền.

Cuối trời mây trắng bay/ Lá vàng thưa thớt quá/ Phải chăng lá về rừng/ Mùa Thu đi cùng lá... Bài hát với giai điệu sâu lắng thiết tha làm lòng người dâng trào bao xúc cảm. Mùa Thu đâu chỉ có những đám mây trắng mải miết bay về phía cuối trời, có con đường nhuốm sắc vàng của lá, mà còn có cơn gió heo may se se lạnh, có làn sương mỏng manh chùng chình qua ngõ, có hương bưởi thơm dịu dàng vấn vương... Mùa êm dịu cho lòng người an yên cùng với những kỷ niệm êm đềm khó quên.

Có một mùa Thu xa lắc xa lơ, mùa tựu trường nhưng nhức nhớ thương. Ngày đầu tiên đến lớp, ta lạ lẫm nhìn xung quanh, bỡ ngỡ trước thầy cô bạn bè. Được mẹ động viên vỗ về, cái cảm giác ban đầu ấy qua đi, ta tự tin hồ hởi bước vào lớp học. Bài học đầu tiên mà ta nhận được là tình cảm đong đầy yêu thương của cô, sự gần gũi như đã quen thân từ lâu của bạn. Mái trường cho ta con chữ, để ta đến với thế giới diệu kỳ. Mái trường chắp cánh ước mơ để ta bay đến những chân trời mới lạ. Mái trường là ngôi nhà thứ hai, ấm áp tình thầy nghĩa bạn.

Mùa Thu, cánh đồng lúa mướt xanh bởi bàn tay người chăm bón. Từng khóm lúa, lá xòe rộng đan kín mặt đất, mẹ tần tảo sớm hôm nên cả ruộng lúa không có một nhánh cỏ dại. Lúa tốt bời bời hứa hẹn vụ mùa bội thu. Mỗi khi có cơn gió thoảng qua, từng làn sóng lúa nhấp nhô, nhấp nhô đuổi nhau tới tận chân trời.Trên triền đê, mặc bầy trâu thong thả gặm cỏ, ta mải mê chạy theo đàn bướm. Bướm vàng bướm trắng xinh xinh bay cả vào trong giấc mơ. Cánh đồng quê trong chiều thu dịu dàng, đẹp như một bức tranh, bồi đắp tâm hồn thơ trẻ. Cánh đồng quê thơm thảo cho ta bát cơm manh áo, nuôi dưỡng ta bằng cả tấm chân tình mộc mạc bình dị. Ta lớn lên biết ơn cánh đồng, biết ơn người dân quê mình một nắng hai sương làm lụng vất vả.

Mùa thu, không gian phố phường ngát mùi hoa sữa - loài hoa giấu mình trong vòm lá, nở thành từng chùm tròn xoe, màu hanh hanh vàng lẫn xanh. Đó là mùi hương quen thuộc trên con đường từ nhà trọ đến giảng đường đại học năm nao. Phố thị về đêm lung linh ánh đèn, mọi thanh âm của cuộc sống cũng lắng dần. Ấy là lúc hương hoa sữa ở độ nồng nàn nhất, quyện vào gió, quyện vào đêm, quyện vào tâm tình đôi lứa. Như ai đó đã từng viết: Tình yêu đầu mang hương sắc mùa thu/ Mùi hoa sữa tan trong áo em và mái tóc...

Mùa thu, hàng cây bên đường đứng lặng, dáng vẻ trầm lắng suy tư tựa như người vừa đi qua bao thăng trầm dâu bể. Mùa cây thay lá. Bao nhiêu chiếc lá rơi là bấy nhiêu tâm tình thầm kín, có thể đã mãn nguyện vì hoàn thành sứ mệnh làm tươi tốt đời cây, có thể trăn trở nuối tiếc ngày lá còn xanh, có thể thở dài oán thán vì phận đời ngắn ngủi. Và cho dù thế nào đi nữa thì lá vẫn rơi về cội, cây sẽ đâm chồi mới.Vậy nên, mùa thu suy cho cùng là mùa chiêm nghiệm, mọi lẽ phải trái ở đời đến một độ tuổi nhất định người ta không tranh giành hơn thua nữa, chỉ mong lòng mình thanh thản bình yên. Vì con người có ai tránh được cái ngày mình hóa vào sương khói mong manh?

Ta không còn trẻ. Và bây giờ mùa thu trong ta là những tháng ngày bình lặng, an yên dù ngoài kia nắng mưa đắp đổi, dù lòng người vẫn không ngừng toan tính lợi danh.

Nguyễn Thị Hải

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1