GMT+7
Trang chủ / Thơ

Lồng ngực tôi chất đầy những dấu lặng dấu than

Đăng lúc: 27/11/2020 12:49 (GMT+7)

Lồng ngực tôi chất đầy những dấu lặng dấu than

Nhiều gương mặt chằm chằm nhìn tôi từ rốn lũ

Nhiều số phận trong ngực tôi quay cuồng gió hú

Nhiều gia đình rú còi buốt tim tôi

 

Những nỗi đau không thể diễn đạt bằng lời

Những mất mát không thể nào đo bằng thước tấc

Những vết thương còn buốt hơn nước mắt

Những ký ức còn khủng khiếp hơn lở núi sạt đồi

 

Chỉ có thể nghe bằng từng khúc ruột đứt trong tôi

Chỉ có thể nghe bằng từng nhịp tim vặn xoắn

Chỉ có thể nghe bằng cúi đầu im lặng

Cho mặt đất này sấm chớp đỡ cuồng điên

 

Trước mặt tôi là những linh hồn đội bùn đất hiện lên

Những linh hồn đang gào thét lôi con từ trong đất đá

Những linh hồn lật núi lật đồi tìm chồng tìm vợ

Những linh hồn đào rừng đào sông tìm mẹ tìm cha

 

Chưa tìm hết những mảnh trăng vỡ ở Rào Trăng

Lại chết lặng Trà Leng, Phước Lộc

Hạt phù sa tưởng máu hòn máu cục

Nóng hổi tên người phập phồng đập trên tay

 

Rồi chim sẽ về ca hót dưới vòm cây

Rừng sẽ thơm đầy hoa quả chín

Nhưng giây phút này lồng ngực tôi đau đớn

Xót xa hơn muối xát gai đâm

 

Biết làm gì ngoài việc cầu mong

Cho đồng bào tôi an toàn trong rốn lũ

Từng giây từng giây bớt đi tin dữ

Lá bật mầm gọi mạch đất hồi sinh.

Nguyễn Minh Khiêm

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1